Khi Chăm Sóc Không Chỉ Là Công Việc Mà Còn Là Sự Đồng Hành
Chia sẻ của một điều phối viên người Việt trong dịch vụ chăm sóc tại nhà
Xã hội Úc ngày càng già hóa, nhu cầu dịch vụ chăm sóc người cao tuổi tăng mạnh. Trong đội ngũ ấy, CASS có nhiều nhân viên đến từ các nền văn hoá khác nhau, cùng chung mục tiêu nâng cao chất lượng cuộc sống cho người cao tuổi.
Điều phối viên người Việt tên An đã gắn bó với dịch vụ chăm sóc tại nhà gần ba năm. Câu chuyện của cô vừa ấm áp, vừa truyền cảm hứng.
■ Lý tưởng được soi sáng từ những ký ức tuổi thơ
An kể:
“Từ nhỏ tôi đã thích làm công việc kết nối với con người. Lớn lên trong gia đình Việt Nam đầy tình thương, việc chăm sóc bà ngoại đã ảnh hưởng lớn đến tôi. Bà thường nói: ‘Trái tim nhìn thấy những điều mắt không thấy.’”
Khi đi thực tập tại viện dưỡng lão, An tận mắt chứng kiến cảm giác cô đơn và sự suy giảm sức khỏe tác động mạnh thế nào lên người già. Cô nhận ra họ cần không chỉ kỹ năng chuyên môn, mà còn cần sự lắng nghe, đồng hành và thấu hiểu.
■ Những ngày đầu tại CASS – hồi hộp nhưng đầy hy vọng
An nhớ:
“Đó là một buổi sáng mùa thu. Tôi hồi hộp lắm, nhưng rất hào hứng. Sau nhiều năm học và thực tập, cuối cùng tôi đã bắt đầu hành trình mơ ước.”
Trong tuần đầu, An gặp nhiều khách hàng với nhu cầu khác nhau:
người suy giảm nhận thức, người mới xuất viện, người chỉ cần ai đó ngồi trò chuyện.
Cô nhớ như in:
- một cô giáo về hưu sống một mình
- một cựu quân nhân sức yếu nhưng trí óc minh mẫn
- cô Liên ít nói nhưng luôn mỉm cười khi được nắm tay
■ Khoảnh khắc giúp An nhận ra giá trị nghề nghiệp
Một trường hợp khiến An xúc động nhất là bác Việt, người đã trở nên trầm lặng sau khi vợ mất. Ann kiên nhẫn ngồi bên: lúc lắng nghe, lúc kể chuyện, lúc bật những bài nhạc cũ.
Một hôm, khi xem album ảnh, bác chỉ vào tấm hình người vợ mặc váy xòe và nói thật khẽ:
“Bà ấy thích nhảy lắm.”
Đó là khoảnh khắc An biết bác đã mở được nút thắt cảm xúc trong lòng.
■ Những thử thách và sự trưởng thành
Nghề chăm sóc không tránh khỏi:
- đối diện bệnh tật
- chứng kiến sự ra đi
- gánh vác áp lực tâm lý
Nhưng An học cách biến nỗi buồn thành nghị lực, biến sự mong manh thành lòng trắc ẩn.
An đã trưởng thành rất nhiều — kiên nhẫn, bình tĩnh và giàu sự cảm thông hơn.
Câu chuyện của An không chỉ đẹp mà còn truyền cảm hứng, khích lệ nhiều người bước vào lĩnh vực chăm sóc — nơi mỗi ngày trôi qua đều có thể trở thành một nguồn ánh sáng cho người khác.

(Ảnh: Các cụ cao tuổi người Việt sử dụng dịch vụ chăm sóc tại nhà của CASS cùng nhau đi dạo, ngắm hoa vào những ngày đầu xuân.)